Tă Trắng Hay Cờ Hồng ?

 

 

           Một buổi sáng vào năm 1980, lúc đó người viết c̣n đang ở Saigon, một thân nhân chạy đến hốt hoảng báo cho người viết một tin vô cùng rùng rợn.  Trong một đường hẻm phía sau nhà thân nhân đó có một cán bộ Cộng Sản nuôi heo bán kiếm lời.  Không biết anh ta làm cách nào mà móc nối được với nhân viên trong bệnh viện Từ Dũ, xin được thai nhi của những người đàn bà tới đó phá thai.  Anh cán bộ Cộng Sản mang những thai nhi đó về băm nhỏ và trộn với bo bo làm thức ăn cho heo.  Người trong xóm t́nh cờ nh́n thấy và tin tức lan truyền thật mau lẹ.

 

            Thân nhân người viết thở hổn hển, vừa kể vừa run rảy với một xúc động ghê gớm.  Người viết ngồi lặng đi không nói được một lời.  Nh́n lên đôi mắt người kể chuyện, người viết thấy hai giọt lệ long lanh nơi đáy mắt.  Trời đất dường như quay cuồng sụp đổ.  Chưa bao giờ người viết cảm thấy cái cảm giác đau đớn như trăm ngàn mũi dao đâm thấu tim phổi như vậy.  Chân tay ră rời bải hoải.  Khối óc như bị tê liệt chẳng thể hoạt động.  Nếu ngày tận thế có thực và xảy đến cho toàn thể nhân loại th́ có lẽ ngày tận thế đó cũng c̣n dễ chịu hơn rất nhiều.

 

            Phải qua một thời gian khá lâu, cơn xúc động ban đầu mới từ từ ch́m xuống và hai người mới đủ b́nh tĩnh để trao đổi với nhau vài lời.  Cứ theo thân nhân người viết kể lại th́ sau khi bị phát giác, anh cán bộ Cộng Sản chẳng hề hốt hoảng nao núng, trái lại có thái độ rất ung dung thản nhiên, coi như không có chuyện ǵ xảy ra.  Anh ta c̣n đủ b́nh tĩnh để mỉm cười khoe với người trong xóm rằng nuôi heo bằng thai nhi rất có lời, heo mau lớn lắm.

 

            Hiện tượng sau năm 1975, bệnh viện Từ Dũ tràn ngập những vụ phá thai đă là một sự kiện đau ḷng, nhưng sự kiện anh cán bộ Cộng Sản lấy thai nhi băm nhỏ làm thức ăn cho heo th́ quả thực khiến ai c̣n chút lương tri phải tan nát cả ḷng.  Tất cả những sự kiện đó thật ra chỉ là một vài chuyện nhỏ trong vô vàn hiện tượng đau ḷng đă, đang và chắc chắn vẫn c̣n đang tiếp diễn ở quê hương Việt Nam yêu dấu.  Nếu ít ai muốn nói lên th́ dường như chỉ là v́ trái tim con người đă bị tê dại hết cảm xúc khi phải chứng kiến quá nhiều chuyện đau ḷng xảy ra như cơm bữa khắp nơi ngoài xă hội.  Lương tâm đă biến thành một xa xỉ phẩm trong một xă hội mà miếng thịt heo béo ngậy đă trở nên giấc mơ vĩ đại luôn luôn ám ảnh đầu óc con người.

 

            Nhưng nếu ngày xưa cụ Khổng từng nói "Con giết cha, bày tôi thí vua không phải là chuyện xảy ra một ngày một bữa", th́ nay sự kiện anh cán bộ băm thai nhi làm thức ăn cho heo cũng chẳng phải là chuyện ngẫu nhiên xảy ra trong một sớm một chiều.  Nó phải có nguyên nhân.  Cái nguyên nhân đó là xă hội đă đổ vỡ lụn bại, là văn hóa nhân bản đă bị hủy diệt.  Nh́n xa hơn nữa ta cũng có thể nói nguyên nhân sâu xa của những hiện tượng băm thai nhi làm thức ăn cho heo đó chính là những giọt lệ vui mừng của bác Hồ rơi xuống trang sách của Lenin.  Nếu bác Hồ đừng quá vui mừng đến rơi lệ khi t́m được  "cẩm nang thần kỳ" của Lenin để lại th́ có lẽ dân tộc Việt Nam đă tránh được không biết bao nhiêu tang tóc đau thương và những người dân hiền lành vô tội không đến nỗi cạn khô hết nước mắt v́ quá nhiều đau buồn tủi nhục.

 

            Nền tảng văn hóa Việt Nam có thể đă bị rung chuyển ngay từ khi tiếng súng đầu tiên của đoàn quân viễn chinh Pháp nổ ṛn ră đánh thành Gia Định, nhưng phải tới khi giọt lệ vui mừng  bác Hồ rơi trên trang sách  Lenin dân tộc Việt Nam mới thực sự bước vào cơn "khủng hoảng cội nguồn".

 

            Sự rung chuyển nền móng văn hóa nhân bản Việt Nam khi có sự va chạm với những nền văn minh ngoại lai thoạt tiên mới chỉ là những nghi vấn:  Phải chăng chính nền văn hóa nhân bản truyền thống đă khiến cho dân tộc Việt Nam yếu hèn thua kém các dân tộc Tây Phương ?  Nghi vấn đó dù mỗi ngày một lớn vẫn chưa ai giải quyết được con đường dân tộc phải đi sẽ ra sao.  Chính Hồ Chí Minh đă t́m ra câu trả lời thật dứt khoát.  Trước câu hỏi "Tă trắng hay cờ hồng ?"  Hồ Chí Minh đă lựa chọn dứt khoát lá cờ hồng như một giải pháp tất yếu không thể nào tránh được.

 

            Tă trắng là nền văn hóa nhân bản đặt nền tảng trên T̀NH NGƯỜI.  Cờ hồng là nền văn hóa Mác-xít đặt nền tảng trên BẠO LỰC và DỐI TRÁ.  Cẩm nang thần kỳ của Lenin có thể tóm tắt là nếu không dùng BẠO LỰC và DỐI TRÁ th́ không có hy vọng ǵ cướp được quyền lực.  Cứu cánh cuối cùng  của mọi cuộc đấu tranh chính trị hoặc quân sự chỉ là cướp lấy quyền lực.  Cướp được quyền lực là có tất cả.  Có quyền lực trong tay th́ sẽ tha hồ nói phét, nói khoác, nói láo, nói dối.

 

            Nền móng văn hóa nhân bản Việt Nam dù sao cũng đă bị rung chuyển ngay từ khi có tiếng súng đầu tiên của đoàn quân viễn chinh Pháp đánh thành Gia Định.  Người Việt thời đó dường như choàng tỉnh sau một giấc ngủ dài.  Nghi vấn ban đầu về tính cách khả tín của những ǵ Nguyễn Trường Tộ nêu lên trong bản điều trần có lẽ không kéo dài quá lâu như nhiều người thường nghĩ.  "Ngọn đèn lộn ngược" của Nguyễn Trường Tộ, dù là một h́nh ảnh cực kỳ quái dị, cũng không làm cho ông ta bị kết án "khi quân" đến nỗi bị chém bêu đầu.  Điều đó đủ chứng tỏ vua quan triều Nguyễn chưa hủ lậu đến nỗi phủ nhận tất cả những ǵ Nguyễn Trường Tộ mắt thấy tai nghe.  Vả chăng những trung thần nghĩa sĩ như Hoàng Diệu phải tuẫn tiết chỉ v́ một nhúm quân Pháp trang bị súng ống cổ lỗ sĩ thô sơ đă không làm một ai kết án Hoàng Diệu là hèn nhát, mà chỉ khiến mọi người đối diện với một cơn khủng hoảng chưa từng có trong lịch sử Việt Nam.

 

            Lần đầu tiên người Việt không c̣n tin tưởng ở nền văn-hóa nhân bản của dân tộc ḿnh.  Xưa kia dân tộc Việt Nam có thể luôn luôn vững tin rằng ḿnh đúng người ta sai, ḿnh là một dân tộc văn hiến, văn hóa ḿnh dựa trên nhân nghĩa, kẻ kia bạo ngược hung tàn; trước sau ǵ nhân nghĩa cũng thắng hung tàn.  Nay th́ niềm tin đó bị lung lay tận cỗi rễ.  Bạo ngược hung tàn lần đầu tiên đă thắng văn hiến nhân nghĩa quá rơ rệt đến nỗi không ai có thể phủ nhận nổi.  Hịch cần vương

 

của Hàm Nghi, Phan Đ́nh Phùng có lẽ không thua hịch tướng sĩ của Trần Hưng Đạo bao nhiêu;  Trương Công Định, Hoàng Hoa Thám dựng cờ khởi nghĩa vị tất đă hoàn toàn thua kém Lê Lợi lúc rút về Lam Sơn; nhưng trước sau mọi lá cờ khởi nghĩa đều lần lượt bị triệt hạ, như thế ắt hẳn phải có một nguyên nhân sâu xa hơn là sự bất tài hoặc thiếu dũng khí của những lớp hào kiệt nổi lên chống Pháp.  Tại sao các dân tộc Tây Phương quá hùng mạnh ?  Tại sao dân tộc ta quá yếu hèn ?       

 

            Những câu hỏi đó như những nhát búa gơ liên tục xuống trái tim khối óc của mọi tầng lớp dân chúng trong xă-hội Việt Nam, vô h́nh chung một "thủ phạm" lần lần hiện ra mỗi ngày một thêm rơ rệt.  Thủ phạm đó chính là nền văn hóa nhân bản cổ truyền của dân tộc.  Tất cả nếp sống của dân tộc Việt Nam nay được mang ra xem xét dưới kính hiển vi và qui kết là mê tín hủ tục.  Tất cả nếp suy nghĩ của dân tộc Việt lần lần được coi là bảo thủ, hủ bại.  Tất cả nền văn hóa nhân bản lần lần được coi là nguyên nhân chính đưa dân tộc tới t́nh trạng yếu hèn lụn bại.  Ít ai đủ b́nh tâm mà tỉnh táo suy xét nông sâu, đưa ra một nhận định trung thực giúp cho dân tộc ḿnh đừng hốt hoảng vứt bỏ hết gia tài vô cùng quí báu mà tiền nhân đă bao đời dày công vun đắp mới gây dựng nên được.  Ít ai đủ sáng suốt để khuyên can đồng bào đừng vội vă chụp giựt những rác rưởi của các nền văn hóa ngoại lai mang về chưng nơi pḥng khách coi như đồ gia bảo.

 

            Người ta vội vă kết luận rằng sở dĩ dân tộc ḿnh lụn bại chỉ là v́ nền văn hóa nhân bản đă đề cao Tạo Hóa là ông Trời.  Con người "mới" có tư tưởng cách mạng phải lôi cổ Tạo Hóa xuống gọi nó là "Thằng Trời", hạ nhục nó, chà đạp nó; có thế dân tộc mới hùng mạnh được.  Người ta vội vă qui tội cho nền văn hóa nhân bản là đă đề cao những anh hùng dân tộc như Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Trăi, vv...  Trần Hưng Đạo là ḍng dơi vua quan phong kiến hủ bại, Lê Lợi là một gă địa chủ phú nông gian ác, Nguyễn Trăi là một tên trí thức tiểu tư sản bạc nhược; tất cả đều thuộc những giai cấp phản động cần phải triệt hạ.  Con người mới phải là những Paven đâm cha chém chú biết chửi thề bằng những câu tục tĩu nhất.  Thần tượng của dân tộc Việt Nam mới phải là những Stalin, Lenin, Mao Trạch Đông có đôi bàn tay thép bóp cổ cả chục triệu dân lành mà không hề nhăn mặt.  Ôi, chỉ có ở cái thời xa xưa lạc hậu dân tộc Việt Nam yếu hèn mới mỗi người một tay ném một cục đá chôn vùi vĩnh viễn cột đồng Đông Hán của Mă Viện.  Nếu lũ dân ngu đó vẫn bị nền văn hóa nhân bản hủ bại che mờ trí sáng suốt khiến cho không đủ tinh thần cách mạng để x́ xụp qú lạy thần tượng Lenin th́ làm sao mà cẩm nang thần kỳ BẠO LỰC CÁCH MẠNG có thể phát huy được hết cái hiệu năng siêu việt của nó !

 

            Khi t́m hiểu cơn khủng hoảng cội nguồn của dân tộc Việt, ta không thể không xét tới những nguyên nhân sâu xa đă dẫn tới cơn khủng hoảng đó.  Cơn khủng hoảng đó khởi đầu bằng sự hoài nghi dần dần dẫn đến sự chối bỏ mọi giá trị của nền văn hóa nhân bản.  Sau hết sự phủ nhận mọi vũ trụ quan và nhân sinh quan lấy con người làm gốc đă dẫn tới sự đạp đổ và hủy diệt nền văn hóa nhân bản không chút sót sa thương tiếc.

 

            Trải qua bao nhiêu đổ vỡ đau thương, không biết giờ  đây người Việt khắp nơi, trong nước cũng như hải ngoại, đă đủ b́nh tâm để xét kỹ lại xem có thực nền văn hóa nhân bản của dân tộc ḿnh đă là nguyên nhân chính yếu khiến dân tộc Việt Nam yếu hèn lụn bại hay thật ra đă bị xử dụng như một vật tế thần để giúp cho những hôn quân bạo chúa thâu tóm hết quyền lực trong tay lên ngôi hoàng đế.

 

            Vào lúc hoàng hôn nhá nhem tranh sáng tranh tối của buổi giao thời, bao nhiêu tội lỗi đă được đổ hết xuống đầu nền văn hóa nhân bản của dân tộc.  Cái ǵ dính líu tới nền văn hóa Việt Nam đều bị coi như hủ bại, mê tín, lạc hậu, bạc nhược, yếu hèn, u tối, xấu xa.  Cái ǵ mang từ phương xa về đều được trầm trồ ngưỡng mộ thán phục và bắt chước.

 

            Lamartine lừng danh bên trời Tây với bài "Le Lac" lập tức có chàng Xuân Diệu bắt chước rập khuôn.  Cũng kéo cổ áo cao dựng đứng, cũng uốn tóc quăn xoắn tít trên đầu, cũng những vần thơ ướt át lăng mạng và một triết lư sống vội vàng chụp giựt :

 

                                    "Thà một phút huy hoàng rồi chợp tối

                                    C̣n hơn buồn le lói suốt trăm năm..."

 

            Nay ta thử nh́n lại xem cái nền văn hóa nhân bản của cha ông đă tạo nên một xă-hội buồn le lói suốt mấy ngàn năm như thế nào.

 

            Trước hết nền văn hóa nhân bản của dân tộc bị chỉ trích là đă tạo ra một từng lớp vua quan bạc nhược yếu hèn.  Điều đó có thể rất đúng.  Nhưng cái "đúng" đó ngẫm cho kỹ không hẳn chỉ đúng riêng cho dân tộc Việt.  Xét cho cùng th́ vua quan triều Nguyễn bạc nhược yếu hèn cũng c̣n có những Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu, Hàm Nghi, Thành Thái; khách quan mà nói chưa hẳn đă tệ như thủ tướng Anh Chamberlain và thủ tướng Pháp Eduard Deladier khi hai người này phải cắn răng cúi gầm mặt kư ḥa ước Munich nhục nhă với Đức Quốc Xă.

 

            Nhưng cũng nền văn hóa "hủ bại" của Việt Nam lại đă tạo ra biết bao nhiêu sĩ phu đầy nhiệt huyết:  từ Trương Công Định, Phan Đ́nh Phùng, Phan Bội Châu, Hoàng Hoa Thám, Phạm Hồng Thái, Lương Ngọc Quyến, Tăng Bạt Hổ đến Nguyễn Thái Học, Nguyễn Thị Giang, Nguyễn Thị Bắc,vv... Nếu đem so sánh những sĩ phu hào khí ngất trời t́nh yêu quê hương đất nước và đồng bào vô bờ bến được đào tạo từ nền văn hóa nhân bản "cổ hủ" nói trên với một chàng Xuân Diệu tóc quăn than mây khóc gió được đào tạo từ nền văn minh Pháp rực rỡ nhất trời Tây, hay với một tiến sĩ giấy Nguyễn Văn Hảo xuất thân từ một đại học danh tiếng lẫy lừng ở Mỹ để rồi khom lưng uốn gối không chút liêm sỉ trước bạo quyền Cộng Sản, hoặc với thiên tài vĩ đại Hồ Chí Minh nhờ duyên may bị Bộ Thuộc Địa Mẫu quốc khước từ đơn xin vào trường Thuộc Địa mà trở thành tà-loọc cho đồng chí Borodin , th́ ngẫm cho cùng cái "hủ bại" của nền văn hóa nhân bản Việt Nam cũng chưa hẳn đă tệ hại đến nỗi phải vội vă vứt vào sọt rác.

 

            Khi ánh sáng của những nền văn minh ngoại lai quá rực rỡ làm chóa mắt biết bao người, th́ nền văn hóa nhân bản của dân tộc bị sỉ vả thậm tệ v́ đă tạo ra nếp sống đại gia đ́nh cực kỳ lạc hậu bảo thủ.  Bao nhiêu tệ nạn trong xă-hội đều được qui kết vào nếp sống đại gia đ́nh đó.  Nào chế độ mẹ chồng nàng dâu cực kỳ khắc nghiệt, nào sự đối xử bất b́nh đẳng giữa nam nữ, nào cái tệ nạn phân chia đẳng cấp ép buộc con người vào tôn ti trật tự quá đáng, nào những tín điều trung hiếu tiết nghĩa ngu xuẩn, vv và vv...

 

            Mỗi lần chợt nhớ lại h́nh ảnh bà lăo già 80 tuổi liều chết dẫn đứa cháu nội vượt biên, người viết lại giật ḿnh tự hỏi chuyện đó liệu có thể xảy ra được không nếu không có nền văn hóa nhân bản của dân tộc ?  Ở những xă hội văn minh Tây Phương thật khó có thể xảy ra chuyện đó.  Bà lăo 80 đâu c̣n trách nhiệm ǵ mà phải liều chết lo cho tương lai đứa cháu nội ?  C̣n cha mẹ nó ở đâu ?  Bộ An Sinh Xă-Hội ở đâu ?  Bộ Phúc Lợi ở đâu ?  Lại c̣n biết bao nhiêu dân biểu nghị sĩ, chính trị gia cần kiếm phiếu cử tri nữa chứ !  Họ phải có trách nhiệm lo cho tương lai đứa trẻ chứ sao lại bắt bà lăo 80 phải xả thân mà lo chuyện ấy ?  Quả nhiên chỉ có trong một nền văn hóa nhân bản hủ bại của Việt Nam th́ con người mới ngu dại xả thân làm những chuyện không phải thuộc trách nhiệm của ḿnh như vậy.  Nhưng tấm ḷng của một bà lăo già thiết tha thương cháu chỉ khiến ta bồi hồi ngưỡng phục chứ chẳng hề gây cho ta cái cảm giác lợm giọng buồn nôn như khi phải chứng kiến những cảnh một ông phó thủ tướng uốn gối khom lưng trước cường quyền bạo ngược.

 

            Nền văn hóa nhân bản Việt Nam cũng bị chỉ trích đă là nguồn gốc gây ra sự đối xử bất b́nh đẳng giữa nam và nữ.  Thoạt nghe th́ lời chỉ trích đó đúng quá, nhưng ngẫm lại có khi cũng chỉ là một định kiến.  Thử nhớ lại mà xem, ai là những vị anh hùng đầu tiên đứng lên dựng cờ khởi nghĩa đánh đuổi quân xâm lược giành lại nền tự chủ cho dân tộc ?  Phải chăng chính là những vị nữ lưu hào kiệt như Hai Bà Trưng, Bà Triệu ?  Cho tới nay một đại cường quốc văn minh tiến bộ và chủ trương nam nữ b́nh đẳng nhất trên thế giới là Mỹ quốc vẫn chưa hề có một vị nguyên thủ quốc gia là phụ nữ.  Nước ta đă có hai chị em bà Trưng là những bậc nữ lưu chói sáng nắm quyền lănh đạo quốc gia từ gần 2000 năm trước đây.  Như thế liệu ta có thể kết luận rằng nền văn hóa nhân bản của dân tộc ḿnh đă trọng nam khinh nữ hơn nước Mỹ không nhỉ ?  Vả chăng phụ nữ Việt Nam lấy chồng rồi vẫn giữ nguyên họ ḿnh trong khi phụ nữ Tây Phương lấy chồng rồi phải đổi thành họ chồng; như thế xă hội nào mới thực sự kỳ thị nam nữ đây nhỉ ?

 

            B́nh tâm xét lại th́ những lời chỉ trích nền văn-hóa nhân bản vào buổi giao thời dău có nhiều điểm đúng nhưng cũng có rất nhiều điều chỉ là những nhận định hốt hoảng hấp tấp.

 

            Tuy nhiên tất cả những lời chỉ trích nền văn hóa nhân bản như đă nêu trên chỉ mới tạo nên một mối hoài nghi mơ hồ rằng chính nền văn-hóa nhân bản đă khiến cho dân tộc yếu hèn .  Chỉ tới khi chủ nghĩa Cộng Sản chính thức du nhập vào Việt Nam th́ nền văn hóa nhân bản của Việt Nam mới bị thẳng tay triệt hạ.

 

            Người Cộng Sản chẳng hề bận tâm tranh căi về những chuyện vớ vẩn như tóc ngắn tóc dài, răng đen răng trắng.  Họ dùng búa liềm để đánh thẳng ngay vào tử huyệt của nền văn hóa nhân bản.

 

            Văn-hóa nhân bản thấm sâu vào tâm hồn mỗi người dân Việt qua bao nhiêu thế hệ đă tạo cho đa số người dân có một tâm hồn thuần hậu, một nếp sống hiền ḥa.  Theo những người Cộng Sản, chính nếp sống hiền ḥa, chính tâm hồn thuần hậu đó đă đưa dân tộc tới chỗ yếu hèn lụn bại.

 

            Xă-hội loài người đâu phải là nơi cho những nhà hiền triết sinh sống ?  Muốn làm nhà hiền triết hăy lên mặt trăng mà ở !  "Nhân nghĩa thắng hung tàn" chỉ là những sáo ngữ trong bản B́nh Ngô Đại Cáo hủ lậu của tên "trí thức tiểu tư sản bạc nhược" Nguyễn Trăi.  Dưới mắt những người Cộng Sản Việt Nam nhân nghĩa của Nguyễn Trăi không đủ để giữ cái đầu ông trên cổ, cũng không đủ để cứu vợ con họ hàng gia tộc khỏi bị chém bêu đầu, làm sao dám nói nhân nghĩa thắng hung tàn ?  Nguyễn Trăi nếu có đủ trí khôn đă không chịu thảm họa chu di tam tộc.

 

            Xă hội loài người, dưới nhăn quan những người Cộng Sản Việt Nam, chỉ gồm toàn sài lang hổ báo với cừu non.  Ngu lắm mới làm cừu non cho sài lang ăn thịt.  Nền văn hóa nhân bản Việt Nam đă tạo nên một dân tộc hiền ḥa thuần hậu, nói khác đi đă biến cả dân tộc thành một bày cừu non sẵn sàng làm mồi cho sài lang hổ báo ăn thịt.  Đó chính là nhược điểm của nền văn hóa nhân bản; đó chính là cái tội của tầng lớp sĩ phu trong nước.

 

            Chính v́ lẽ đó giọt lệ bác Hồ đă vui mừng rơi trên trang sách Lenin.  Cẩm nang thần kỳ của Lenin đă giúp cho Hồ Chí Minh t́m được con đường cứu nước :  chỉ có BẠO LỰC CÁCH MẠNG mới làm nên sự nghiệp.  Con đường cứu nước là con đường biến cả dân tộc thành một bày lang sói hùm beo, đó là con đường duy nhất đúng, đó là qui luật lịch sử tất yếu, đó là chân lư muôn đời không thay đổi.

 

            Từ đó th́ một chuỗi những hệ luận tất nhiên phải đến :  nào giai cấp đấu tranh, nào chuyên chính vô sản, nào cứu cánh biện minh phương tiện, vv và vv...

 

            Ôi, nh́n lại lịch sử mới thấy được Hồ Chí Minh quả là một thiên tài vĩ đại.  Nguyễn Trăi đă nằm sâu trong ḷng đất.  Phan Bội Châu đă bị bán đứng cho mật thám Pháp.  Huỳnh Phú Sổ, Trương Tử Anh, Lư Đông A, Khái Hưng và vô vàn kẻ sĩ khác đă lần lượt bị triệt hạ.  Nguyễn Đan Quế, Đoàn Viết Hoạt ṃn mỏi đếm ngày tháng trôi qua lặng lẽ trong tù.  Bày cừu non "nhân bản" ngu muội đó rút lại chỉ "thắng hung tàn" ở trong những huyền thoại xa xưa.  Những kẻ đó đâu được hưởng vinh quang như những người  Cộng Sản Việt Nam anh hùng đă từng đánh thắng ba tên đế quốc đầu sỏ để rồi được cái vinh hạnh qú gối van xin Mỹ băi bỏ lệnh cấm vận ?  Lá cờ hồng thắng thế đă được treo la liệt khắp nơi, khiến người dân bước đi không thấy phố không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ máu.

 

            Nhưng ở cái nước Việt Nam tiền rừng bạc bể vừa là đỉnh cao trí tuệ loài người vừa là một trong mấy nước nghèo nàn lạc hậu nhất trần gian vẫn c̣n những tâm hồn chưa bị thui chột hết v́ lá cờ đỏ tanh hôi mùi máu.

 

            Việt Nam vẫn c̣n những Nguyễn Chí Thiện dựng Tă trắng thay cờ hồng.  Việt Nam vẫn c̣n những Phùng Quán Trần Dần khắc lời mẹ dặn lên đá.  Việt Nam vẫn c̣n những Nguyễn Đan Quế hiên ngang đứng dậy khơi lại nguồn sống nhân bản cho dân tộc.  Việt Nam vẫn c̣n những Trần Văn Thủy sót sa viết "chuyện tử tế" lên trời xanh.

 

            Mạch sống nhân bản, dău đă bị những người Cộng Sản t́m mọi cách triệt hạ, vẫn chưa dứt hẳn.  Tinh thần nhân bản ḥa với tinh thần bất khuất vẫn c̣n đây , nơi đáy ḷng mỗi người dân Việt.

 

            Nếu trong những thập niên vừa qua dân tộc Việt Nam đă điêu linh thống khổ v́ những người Cộng Sản Việt Nam đă mang cẩm nang thần kỳ của Lenin về biến thành sài lang hổ báo dựng cờ hồng triệt hạ tă trắng, th́ ta vẫn c̣n hy vọng rồi đây những thế hệ trẻ lớn lên sẽ đủ sáng suốt để chung sức dựng lại nền văn hóa nhân bản Tă Trắng trên quê hương yêu dấu, xé nát lá cờ máu tanh hôi.