Mẹ tôi

 

Tôi kể ra đây chuyện một người

Mẹ hiền, tuổi trạc ngoại bốn mươi

Lưa thưa tóc bạc chiều sương muối

Che cả hoàng hôn phủ cuộc đời

Thân gầy, áo mỏng trời đông lạnh

Sớm tối đi về với bến sông

Còng lưng bắt ốc sông chiều cạn

Đào bới chang chang biển sóng tràn

Ban ngày chắp bã, tối quay xa

Lo lắng đàn con ở lại nhà

Không biết ngày mai còn đủ gạo

Đỡ lòng những lúc mẹ bôn ba

Những buổi trưa hè ngồi nhổ tóc

Đếm từng sợi bạc đếm niềm đau

Niềm đau sao cứ nhân lên mãi

Đau xót lòng con lệ chảy dài

Vào một đêm hè trời tĩnh lặng

Mẹ đã đi rồi không trối trăn

Lệ sầu lúc thác vành mi đọng

Để lại trần gian một tấm lòng

Mẹ hiền yêu quí của con ơi!

Có thấu chăng, con sống cuộc đời

Thiếu tình mẫu tử, thuyền không lái

Trôi giạt về đâu, vạn bến đời …

 

NGUYỄN HIỆP

14-01-2004